“Vâng. Không cần đâu ạ! Không có việc gì đâu, để hôm khác tôi sẽ gọi lại cho cô ấy.”
Tắt điện thoại rồi tôi mới nghĩ ra, phòng tắm? Phòng tắm...
Bây giờ có phải thịnh hành trào lưu tốc chiến tốc thắng không nhỉ?
Tôi loạng choạng, chân thấp chân cao trở về nhà. Đi qua cửa phòng Diệp Chính Thần, vô tình nhìn qua cửa sổ, tôi thấy tấm rèm cửa màu xanh nhạt khép lại, in bóng hai người gần như chồng lên nhau.
Có lẽ vì hình ảnh đó quá hài hòa nên tôi ngây người, một hồi lâu mới bám vào tường, lần trở về cửa phòng mình. Tôi thò tay vào túi, lục tìm hồi lâu cũng không thấy chìa khóa, tức quá, tôi đành đổ hết đồ ra đất, quỳ xuống tìm từng thứ một... Cuối cùng cũng tìm thấy, tôi đang lảo đảo bám vào tường, đứng dậy định mở cửa...
Cánh cửa phòng bên bật mở, Diệp Chính Thần đứng ở cửa nhìn tôi. Tôi giả bộ như đang ngồi nhặt đồ, rất ấu trĩ, nếu không uống rượu thì nhất định tôi đã không làm những việc ấu trĩ như thế.
“Em uống rượu phải không?” Giọng của Diệp Chính Thần trầm trầm, vẻ giận dữ.
Tôi ngẩng đầu, muốn nhìn rõ vẻ mặt của Diệp Chính Thần, nhưng trước mặt rất mờ. Tôi dụi mắt nhưng chỉ thấy toàn nước mắt. Sau đó, tôi lại ngây thơ giả vờ mở cửa. Chiếc chìa khóa trong bàn tay run run, thử rất nhiều lần nhưng vẫn không sao được tra vào ổ, càng nôn nóng lại càng không mở được.
Diệp Chính Thần giằng lấy chiếc chìa khóa trong tay tôi, mở cửa.
“Cảm ơn ...”
Tôi chưa nói xong thì Diệp Chính Thần đã đẩy tôi vào, sau đó đóng cửa lại.
“Cô bé...” Trong phòng vẫn chưa bật đèn, tiếng gọi của Diệp Chính Thần vô cùng gợi cảm, trái tim tê đi vì rượu cũng có cảm giác rất mạnh mẽ. Tôi dựa vào tường, co dần vào trong góc, từ từ ngồi xuống rồi tì ngực vào đầu gối.
Diệp Chính Thần ngồi xuống trước mặt tôi, đặt tay lên đầu tôi, hơi nóng từ lòng bàn tay truyền qua tóc: “Anh có thể làm gì cho em đây?”
Giọng anh run run, còn run hơn cả tôi.
Có một câu, nếu không uống say thì nhất định tôi sẽ không nói, dù có chết cũng không nói. Nhưng vì tôi đã say, say tới mức lời nói trở nên rối loạn.
“Sư huynh, em xin anh, đừng để cho cô ấy qua đêm ở đây... Em sẽ không thể chịu nổi...” Tôi cắn ngón tay mình, khóc rồi lùi vào góc tường. “Đau quá, đau tới mức không chịu đựng được...”
Ánh mắt của Diệp Chính Thần tối sầm, anh kéo bàn tay tôi, nhìn chăm chăm vào lòng bàn tay ấy: “Em... làm gì thế này?”
Dòng máu nóng có pha lẫn chất cồn dồn lên đầu, phòng tuyến tâm lý bị phá vỡ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tình cảm trào ra như nước vỡ đê khiến lý trí của tôi bị đẩy lùi. Tôi ngẩng lên nhìn anh, những dòng nước mắt nóng hổi tuôn rơi...
Diệp Chính Thần né tránh ánh mắt tôi, đứng dậy bật đèn.
Mọi thứ trước mắt tôi đều mờ đi, chỉ còn lại biểu hiện của anh, rất rõ. Tôi thấy anh chau mày nhìn căn phòng bừa bộn của tôi; thấy khi cúi xuống nhặt nửa điếu thuốc lá, anh nhíu mày chặt hơn. Tôi còn nhìn thấy anh cầm chiếc máy tính bảng từ giường tôi, nhìn lên màn hình bỗng dưng lóe sáng rồi ngây người...
Đầu óc tôi phản ứng rất chậm, hồi lâu sau mới nhớ tới chuyện đêm qua không ngủ được, cứ ôm máy tính và trả lời những lời nhắn...
“Đừng...” Tôi định giằng lại chiếc máy tính nhưng Diệp Chính Thần đã túm lấy cổ tay tôi. Những dòng viết trên trang mạng là bằng chứng thép tố cáo tôi.
“Tôi yêu một người đàn ông có vợ, rất yêu, rất yêu. Anh ấy nói rằng sẽ ly hôn và bảo tôi chờ... Tôi nên làm gì? Tôi có thể chờ anh ấy không?”
“Mọi người đừng chửi anh ấy, anh ấy không phải như mọi người nghĩ đâu. Không phải anh ấy chơi bời với tôi, anh ấy thích tôi thật lòng...”
“Cảm ơn, tôi biết nên làm gì rồi... Cô hãy cho anh ấy một cơ hội, anh ấy sẽ quay trở về.”...
Từng hàng nước mắt tuôn rơi.
Diệp Chính Thần đột nhiên ném chiếc máy tính xuống bàn, nâng mặt tôi lên, không chờ tôi phản ứng kịp, anh đã hôn tôi. Đôi môi ấy vừa bập xuống, chiếc lưỡi mềm lập tức tấn công, dường như anh muốn trút hết tình cảm dồn nén những ngày qua trong nụ hôn ấy.
“Ôi, không...” Tôi chống cự, nhưng lại bị cuốn lấy. Tôi đành từ bỏ việc chống cự. Tôi thừa nhận mình không phải trinh tiết liệt nữ, có trời biết tôi đã nhớ hơi ấm từ vòng tay anh đến thế nào, nhớ hơi thở anh đến thế nào, nhớ những ngày tháng yêu nhau với anh đến thế nào. Những ngày ấy chúng tôi có thể quấn quýt bên nhau một cách đường hoàng dù là dưới sự theo dõi của Dụ Nhân.
Vừa nghĩ tới Dụ Nhân, mọi nhiệt tình của tôi bỗng trở nên nguội lạnh, tôi đẩy mạnh bàn tay của anh đang đặt trên ngực tôi, vùng thoát khỏi vòng tay anh.
Diệp Chính Thần nhìn tôi chăm chăm, trong đáy mắt ánh lên ngọn lửa của sự ham muốn: “Chúng ta đừng giày vò nhau nữa, anh biết em không quên được anh.”
“Như thế nào mới là không giày vò? Làm người tình không dám ngẩng mặt lên nhìn ai của anh ư?” Tôi kiên quyết lắc đầu. “Anh về đi, Dụ Nhân đang chờ anh.”
Diệp Chính Thần đưa tay ra, khẽ vuốt ve mái tóc dài của tôi với vẻ đầy yêu thương, quyến luyến: “Anh biết, với hoàn cảnh hiện tại của mình,

